in ,

Thầy thuốc trẻ xông pha nơi tuyến đầu

Anh sinh ra và lớn lên ở vùng đất Tiền Giang đầy tình nghĩa, thế nhưng cũng đã thấm thoắt 15 năm gắn bó với TP HCM như một người con nơi đây.

Cánh chim không mỏi

Những ngày tỉnh Bắc Giang nóng lên vì đại dịch Covid-19 bùng phát, anh Trương Văn Đạt chính là một trong những cán bộ y tế đầu tiên ở TP HCM tình nguyện tham gia đoàn y – bác sĩ xông pha nơi tâm dịch. Vượt qua những bỡ ngỡ, áp lực của chuyến đi vào tâm dịch ở một nơi xa lạ, anh đã cùng đồng đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và bình an quay về.

Thầy thuốc trẻ xông pha nơi tuyến đầu - Ảnh 1.

Anh Trương Văn Đạt bên “Gian hàng 0 đồng” hỗ trợ sinh viên và người dân TP HCM khó khăn do dịch Covid-19

Thầy thuốc trẻ xông pha nơi tuyến đầu - Ảnh 2.

Anh Trương Văn Đạt (bìa trái) thay mặt tập thể lớp thạc sĩ lãnh đạo – quản lý LM22 tặng bơm tiêm điện cho Bệnh viện Điều trị Covid-19 Lê Văn Việt

Thầy thuốc trẻ xông pha nơi tuyến đầu - Ảnh 3.

Anh Trương Văn Đạt (mặc áo blouse) cùng những người bạn tặng 6.000 khẩu trang N95 và 2.000 kit xét nghiệm cho tỉnh Bắc Giang

Dường như chẳng bao giờ là đủ với một cánh chim không mỏi mệt như anh. Ngày anh từ Bắc Giang về, tôi chẳng thấy anh nghỉ ngơi chút nào dù phải thực hiện cách ly theo quy định. Vừa cách ly xong đã thấy anh liên tục tham gia các hoạt động chuyên môn và những chiến dịch hỗ trợ phòng chống dịch Covid-19 tại TP HCM. Với uy tín cá nhân và sự nhiệt tâm đã trở thành thương hiệu, anh không ngừng kêu gọi các nhà hảo tâm hỗ trợ đóng góp hiện kim, hiện vật để đáp ứng nhu cầu cấp thiết về trang thiết bị y tế phòng chống dịch.

Trong những cuộc điện thoại trao đổi với nhau khi anh còn trong thời gian cách ly, tôi cảm nhận được mỗi ngày trôi qua như thêm một bức tường rào tạm cản trở đôi chân ham chạy nhảy của anh vậy. Anh đã đếm từng giờ để mong được sớm quay lại nơi tuyến đầu chống dịch.

Ngay khi kết thúc thời gian cách ly, sáng đó tôi vừa thấy anh làm việc ở Bệnh viện Điều trị Covid-19 Củ Chi, đến trưa lại thấy anh hỗ trợ trang thiết bị y tế ở Bệnh viện Điều trị Covid-19 An Bình, chiều thì tất bật với các xe chở rau củ quả từ nhiều nơi đưa về hỗ trợ TP. Mãi tận khuya anh mới nghỉ tay và chia sẻ các câu chuyện với bạn bè, đồng đội. Sáng sớm hôm sau, tôi lại thấy anh tất tả mang bơm tiêm điện, khẩu trang, bánh, nước do tập thể lớp thạc sĩ lãnh đạo – quản lý LM22 và Trường Đại học Y Dược TP HCM quyên góp để hỗ trợ Bệnh viện Điều trị Covid-19 Lê Văn Việt (TP Thủ Đức).

Chẳng biết bằng cách nào, với nguồn năng lượng vô tận ở đâu mà tôi luôn thấy hình bóng anh “trên từng cây số” ở các điểm nóng chống dịch. Nhiều lúc tôi đùa anh nhưng lòng đầy khâm phục: “Anh ăn không khí, uống niềm vui để có sức à?”.

Có những lúc nhìn thấy các hình ảnh anh chia sẻ, tôi nhận ra anh đã gầy đi rất nhiều, da đen sạm so với trước. Nhưng gương mặt rạng rỡ sau chiếc khẩu trang N95 kín mít thì luôn được tôi cảm nhận rõ nét.

“TP này đã cho anh ngày hôm nay thì những ngày mai đều là ngày mà anh sẽ đền đáp”. Nói xong câu này với tôi, anh lại tất bật sắp xếp gạo, mì, rau, củ, quả và các thực phẩm thiết yếu để thực hiện chương trình “Gian hàng 0 đồng” nhằm hỗ trợ các sinh viên bị kẹt lại TP và người dân đang khó khăn vì đại dịch.

“Ở đây cái gì cũng bán nha, giá 0 đồng hết nha. Bà con muốn mua luôn cái ông độc thân này thì cũng bán luôn nha, chỉ có điều nuôi tốn cơm đó” – giọng anh Đạt hóm hỉnh khi đang hướng dẫn cho người dân “đi chợ” để mua những thứ cần thiết.

Truyền cảm hứng bất tận

Tôi may mắn được làm đồng môn với anh Đạt ở một lớp cao học tại Trường Chính sách công và quản lý Fulbright – Đại học Fulbright Việt Nam.

Trên lớp, anh là một đối thủ học tập đáng gờm với vô vàn kinh nghiệm thực tế quý báu. Kho kiến thức y khoa – xã hội sinh động của anh đã giúp chúng tôi hoàn thiện những mảnh ghép kiến thức còn thiếu. Đến khi tan học, anh là một cán bộ Đoàn năng động, hoạt bát, với khả năng kết nối tập thể rất đáng nể.

Tôi và một vài anh chị em đồng môn khác, có anh chị đã hơn 50 tuổi, khi xem những hoạt động nơi tuyến đầu của anh Trương Văn Đạt đã hào hứng rồi cũng trở nên “hừng hực” khí thế. Chúng tôi lập tức đăng ký trở thành tình nguyện viên hỗ trợ chống dịch tại TP HCM, quyết không để lãng phí những ngày tháng thanh xuân quý giá.

Chúng tôi đã vừa học online căng thẳng vừa tham gia các chiến dịch tình nguyện. Cảm giác hồ hởi, trong trẻo của những ngày tháng thanh niên tình nguyện thuở sinh viên hóa ra vẫn vẹn nguyên. Nếu không có sự dấn thân của anh Đạt, có lẽ chúng tôi đã không được truyền cảm hứng và quyết tâm đến vậy.

Từ tinh thần ấy, chúng tôi tiếp tục lan tỏa đến những người bạn, người anh em xung quanh mình. Thế là danh sách các nhóm tình nguyện mỗi ngày lại có thêm những cái tên mới.

Chiến đấu với từng cơn sốt

Một ngày mưa giữa tháng 8-2021, tôi bàng hoàng khi nhận được tin anh Đạt dương tính với SARS-CoV-2.

Dù điều này đã được dự báo trước với lịch trình hoạt động hỗ trợ dày đặc của anh nhưng tôi vẫn không ngăn được cảm giác bất an. Tôi điện thoại chia sẻ và động viên để anh yên tâm điều trị. Anh kể tôi nghe về những cơn đau với giọng khàn đặc. Nhưng nụ cười thì vẫn như ngày nào, không hề thiếu trong từng lời kể.

Khi được nghe về tình trạng thiếu thốn khẩu trang, đồ bảo hộ chuyên dụng của anh em đội tình nguyện mà tôi đang tham gia, anh Đạt lập tức đề nghị để anh có kế hoạch hỗ trợ ngay 200 bộ đồ bảo hộ cấp 3 (level 3) và 200 khẩu trang N95 cùng bánh, sữa để bảo đảm an toàn và dinh dưỡng cho anh em đội tình nguyện chống dịch.

Anh Đạt hối thúc trong lo lắng: “Giờ anh nằm đây mà bứt rứt khó chịu vì không thể tiếp tục làm gì cho xã hội. Anh em đang thay anh làm những việc đó thì phải được bảo hộ an toàn tối đa nhất có thể để kéo dài thời gian tình nguyện, góp phần chữa bệnh cho người dân TP. Một người an toàn sẽ giúp được 10 người khác, 10 người an toàn sẽ giúp được 100 người nữa”.

Nói là làm ngay, anh Đạt chuyển liên lạc của tôi cho người phụ trách kho hàng thiết bị y tế. Hai ngày sau, tôi đã có một xe đầy ắp vật dụng, thiết bị mà anh Đạt hứa hỗ trợ. Chiếc xe chất đồ chật cứng như tấm lòng hảo tâm tràn đầy của anh vậy.

Mỗi nụ cười của những anh em trong đội tình nguyện khi nhận được đồ bảo hộ chính là lời cảm ơn, động viên gửi đến người thầy thuốc Trương Văn Đạt đang phải chiến đấu với từng cơn sốt trong khu cách ly.

“Tôi tự hỏi

Làm sao để cản một đôi chân ham chạy

Nếu hôm nay thành phố chưa được bình an

Rồi lại tâm tư

Làm sao để ngăn một tấm lòng đa mang

Nếu ngày mai những người anh em vẫn đang nơi tuyến đầu chống dịch…”.

Khi tôi viết bài này, anh Đạt đã trải qua ngày thứ 17 chống chọi với con virus quái ác SARS-CoV-2. Những cơn sốt dù rất dữ dội đã không thể quật ngã được tinh thần kiên cường của anh. Anh vẫn vui cười khi điện thoại khoe với tôi rằng tải lượng virus đã giảm, hy vọng sẽ có kết quả âm tính trong vài ngày tới.

Tôi chúc anh sẽ chiến thắng Covid-19 để quay lại làm người thầy thuốc, giúp đời, làm đồng môn hào sảng của chúng tôi tại mảnh đất phương Nam nắng ấm này.

“Từng ngày trôi qua, anh nỗ lực cống hiến hết mình cho sự phát triển của TP HCM với nụ cười hầu như không bao giờ tắt. Anh từng tâm sự với tôi rằng thành phố này chính là quê hương thứ hai, nơi anh chọn để tận tâm cống hiến.

CÁC ĐƠN VỊ TÀI TRỢ

Thầy thuốc trẻ xông pha nơi tuyến đầu - Ảnh 5.
Thầy thuốc trẻ xông pha nơi tuyến đầu - Ảnh 6.

Nguồn: Người lao động

Tác giả vult

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Trường Sơn tiếp tục kêu gọi người dân TP HCM tự test nhanh Covid-19 tại nhà

Sáng kiến theo dõi F0 tại trạm cấp cứu ngoại viện Covid-19